PHƯƠNG CHÂM HÀNH ĐỘNG
Chào mừng quý vị đến với .
51 BỨC THƯ TÌNH
Lời mở đầu
Bạn đang có trong tay 51 bức th tình đ ợc tuyển chọn từ 7287 th của bạn đọc gửi về tham dự cuộc thi lý thú, đầy hấp dẫn: "Th viết cho ng ời yêu" do tạp chí thế giới trong ta tổ chức.
Những ng ời tuyển chọn và giới thiệu 51 bức th này hiểu rằng, thế giới tình yêu vô cùng đa dạng và phong phú, bởi vì, một khi nhân cách của con ng ời đã là cái không lặp lại thì tình yêu cũng nh hoàn cảnh yêu đ ơng của con mỗi con ng ời cụ thể tất sẽ độc nhất vô nhị. Một triệu lá th tình là một triệu mảnh đời riêng biệt. Do vậy, 51 bức th ở đây chỉ là một bộ phận vô cùng nhỏ nhoi trong thế giới th tình mà thôi.
Những bức th tình trong cuốn sách nhỏ này tuy với số l ợng ít ỏi nh ng ng ời viết chúng ở mọi độ tuổi khác nhau, hoàn cảnh sống rất khác nhau, công ăn việc làm hoàn toàn không giống nhau và tình yêu ở họ mỗi ng ời một vẻ. Có những lá th chan hoà n ớc mắt vì đau khổ và tuyệt vọng, lại có những lá th đầy ắp nỗi nhớ th ơng khắc khoải, đeo đẳng suốt đời; có không ít lá th chứa đựng nỗi đau đớn âm thầm, bên cạnh đó có những lá th lắng đọng, d vị ngọt ngào và ngất ngây bởi hạnh phúc…
Có điều lạ là, dù ta không rơi vào hoàn cảnh yêu đ ơng nh một ng ời nào đó, nh ng th tình của họ vẫn làm ta thấy trong nội dung của nó có cái gì giống mình, đã từng đ ợc mình trải nghiệm, làm con tim chúng ta rung động cộng h ởng với ng ời trong cuộc. Phải chăng, trong tình yêu và trong th tình bao giờ cũng đan xen nỗi nhớ
Th ơng, nỗi buồn xa cách với nỗi đau chia ly hay sự ngọt ngào của nụ hôn và vị mặn của n ớc mắt…
Đọc những bức th tình này, chúng ta hiểu rằng, đây không đơn thuần là những tác phẩm văn học, mà là sự phản ánh vê thế giới tình yêu có thật trong đời sống tâm hồn nhân loại. Tất nhiên, sự phản ánh này là không đầy đủ, bởi mỗi bức th tình trong cuốn sách nhỏ trên tay bạn tay bạn nếu đ ợc coi nh một đang lấp lánh trong hệ thái d ơng mà chúng ta đang sống thì những bức th tình ở ngoài đời mà chúng ta ch a đ ợc đọc, sẽ dày đặc nh những tinh cầu ở những thiên hà xa xăm mà không biết khi nào ta mới với tới. Hàng tỷ con ng ời, đã hoặc đang sống, đã hoặc đang ôm trong lòng mình những mối tình, nh ng mỗi lá th tình đối với chúng ta bao giờ cũng là cái vừa biết rồi và vừa mới lạ, bắt ta phải suy ngẫm về cuộc đời về bản thân, về trách nhiệm với con ng ời mình yêu, về kết quả của tình yêu - Những thế hệ mới sẽ lớn lên, sẽ yêu và sẽ lại có triệu triệu lá th tình mới.
Giới thiệu những th tình tới bạn đọc, chúng tôi mong mỏi rằng, mỗi ng ời chúng ta không chỉ soi thấy bóng mình trong đó để đ ợc đồng cảm hoặc thấy sự động viên, an ủi từ tình yêu của những ng ời đã hoặc đang cùng chúng ta chung một ngôi nhà là trái đất tuyệt diệu này, nơi đã nảy sinh tình yêu của loài ng ời và từ đó sáng tạo ra những nhân cách muôn màu, muôn vẻ, mà còn để chúng ta suy ngẫm về nhân cách mình, thấy h ớng hoàn thiện nhân cách mình, yêu con ng ời hơn, yêu cuộc đời này hơn. Nền văn minh huy hoàng của loài ng ời, trí tuệu tuyệt vời của nhân loại, kho tàng văn hoá có một không hai trên hành tinh của chúng ta, nói cho cùng, đều là kết quả của những mối tình trong sáng, lãng mạn và đầy ắp tính ng ời và tình ng ời.
Chúc bạn đọc nếu đã có tình yêu ngọt ngào thì luôn vun đắp, xây dựng, nuôi d ỡng mối tình sao cho luôn trong sáng, t ơi đẹp, tràn đầy hạnh phúc; nếu là mối tình tuyệt vọng, đau đớn thì với nghị lực chỉ ở con ng ời mới có mà v ơn tới phía tr ớc để sống xứng đáng với cuộc sống duy nhất mà tạo hoá trao tặng chúng ta.
GS. Phạm tất Dong
Tổng biên tập
Tạp chí thế giới trong ta
*Hoàng Anh
(Giải ba đợt I)
Đâu dễ thờ ơ
Hà Nội, ngày12tháng1năm2001
Anh!
Nh đã từ lâu em đã thờ ơ với thế giới quanh mình! Cứ "giả vờ" bận bịu, "giả vờ" quên lãng. Chẳng biết bao tối thứ 7 đã qua, t ởng chừng sự cô đơn bị thời gian gặm mòn gần hết?
Nh một chú sâu lần đầu tiên bị lôi ra khỏi tổ kén của mình, bạn bè cuồng nhiệt kéo em lang thang khắp phố, ngơ ngác giật mình: "Hà Nội về đêm đẹp quá".
Quanh quẩn một hồi làm sao chúng em lại đến nơi chúng mình th ờng đến, nh ng sáng hơn xa hơn một chút nơi chúng mình th ờng ngồi, có ai đấy đã ngồi vào nơi ấy!?
Lơ đãng ngắm nhìn dòng ng ời qua tr ớc mắt, c ời to hơn đám bạn ồn ào đang vui vẻ quanh mình và chợt hờn ghen khi ánh mắt chạm vào góc xa nơi chúng mình th ờng ngồi đấy! "Tại sao bạn khóc?" – Em chợt giật mình cũng tự hỏi tại sao mình khóc? Không! Tại mình quá hạnh phúc, quá vui vì sự vui vẻ của các bạn và cũng có lẽ tại cơn gió vô tâm làm bụi cay lòng mắt!
Chà! Mùi hoa sữa! Có đ a lại nghêu ngao: "Em ơi Hà Nội phố…". Sao em có thể quên? Em giận lây cả mùi h ơng một thời em say đắm! Tại sao anh yêu để chọn đời em không nguôi nhớ?! Và cả trời sao sao vô tình sáng thế?! Còn đâu vì sao nồng nàn của một thuở em yêu? Chẳng còn ai hỏi em vì sao nào em thích! đáy hồ kia chỉ rơi lại một vì sao cô đơn. Trời sao hạnh phúc yêu th ơng đã theo anh về phơng trời xa ấy! Vô tình thế gió ơi, lay động mặt hồ để trời sao cũng nhạt nhoà trong n ớc!
Ghì chặt đoá hoa, tay nhói buốt, mặn môi – cũng giống thế thôi, màu đỏ x a một thời anh thích! Em chẳng cố tình đâu vò nát cánh hoa ai đã yêu mến tặng em! Nào nỡ trách anh khi anh vô tình cũng thế!… Khuya quá rồi, trời se lạnh, thèm đ ợc bỏ tay vào túi ai để lang thang suốt đêm mà chẳng gió nào làm run đ ợc con tim hạnh phúc.
Nh ng mọi ng ời vẫn đùa vui, em vẫn lục lọi trời sao,gió vẫn vô tâm để hoa sữa vẫn thơm … và mùa đông sắp đến!
|
Đ |
ã yêu là nhớ. Trong “Đâu dễ thờ ơ” nỗi nhớ của nhân vật thật da diết, muốn “giả vờ” bận bịu, “giả vờ” vô t , để “giả vờ” quên lãng. Nh ng làm sao quên đ ợc khi mỗi kỷ niệm đều làm sống lại trong cô những cảm xúc yêu đ ơng mãnh liệt. Nỗi nhớ khiến cô trách “trời sao sáng quá”, trách gió “vô tâm” và trách anh một cách thật đáng yêu: “Tại sao anh yêu để trọn đời em không nguôi nhớ. Ai đã từng yêu cũng đã từng nhớ; nh ng mấy ai đã diễn tả nỗi nhớ hay đến thế.
GS tâm lý học Đặng xuân Hoài
] Hoàng thị hải anh
(Giải nhì, đợt 3)
Vầng trăng nguyệt thực
Huế, ngày... tháng...
Ai thế kia? Lẽ nào em lại đang mơ hay em bị hoa mắt mất rồi. Không, không thể nào vì em đang đúng đây kia mà, đứng bên góc đ ờng này, nh ng tất cả những gì em vừa nhìn thấy đã làm em choáng váng. Em đứng chết sững, mắt mở trân trân chẳng thốt đ ợc lời nào. Chẳng lẽ đấy lại là anh ? Em tự biện minh cho anh, tự lừa rối mình. Phản bác lại những gì vừa xảy ra nh một sự an ủi cuối cùng cho tình yêu của em. Nh ng em biết rằng mình đã nhầm, tất cả đã nh hằn sâu vào trí nhớ của em, kỷ niệm ngọt ngào ngày x a không còn đủ để cho em bám víu vào. Giờ chỉ còn lại trong em nỗi chua xót đắng cay. Phải, anh đấy, anh đang cùng ai đó... Em làm sao nhầm đ ợc khi hình bóng anh vẫn ngạo nghễ trong trái tim em, khi trong từng giấc ngủ em vẫn mơ về anh. Em nhắm mắt lại, cố gắng xoá đi tất cả, nh ng... vô ích, một cái gì đấy trong em vừa vỡ vụn.
Em lặng đi, mắt ráo hoảnh, nỗi đau quá lớn đã chẹn cứng dòng n ớc mắt của em, trái tim em nh bị ai bóp nát. Em những muốn buông xuôi tất cả, mặc cho những gì đã và đang xảy ra, nh ng niềm tin chút kiêu hãnh trong em còn xót lại đã ngăn cản em. Em lảo đảo, quay cuồng t ởng nh đất đang sụt lở d ới chân mình, lý trí giờ đây cũng không còn thuộc về em nữa đâu. Từng b ớc chân nặng nhọc lê gót trên con đ ờng mang đầy kỷ niệm, con đ ờng ngày x a anh đã nói yêu em, con đ ờng có mùi dạ h ơng thơm ngát lẫn vào tóc em, con đ ờng ngập tràn ánh trăng khuya và con đ ờng của niềm đau khổ.
Anh, sao lại thế? Tiếng yêu còn ch a rứt kia mà, nụ hôn của anh còn ấm trên môi em, bàn tay anh run rẩy nắm lấy bàn tay em khi gió trở mùa... tất cả nh đang còn đây, ngọt ngào say đắm mà anh vội quay đi. Em còn biết làm gì bây giờ khi nơi nào cũng đầy ắp những kỷ niệm của một thời đam mê. Em còn biết đi đâu để trốn những kỷ niệm nay đã trở thành chua xót. Tại sao nh thế hả anh?
Anh có còn nhớ không, ngày x a yêu em, anh rất yêu màu tím, anh rất thích mái tóc dài thơm mùi dạ h ơng... Còn bây giờ, chẳng lẽ anh đã thay đổi nhanh chóng nh vậy sao? Mới hôm nào màu tím, tóc dài, sao bây giờ, màu đỏ, tóc ngắn. Hãy nói đi anh nói những gì phủ nhận điều đó đi anh. Hãy nói rằng điều đó là không có thực, là em chỉ mơ hay nhầm lẫn. Em cầu mong nghe từ nơi anh một lời ngọt ngào cho dù đó chỉ là một lời nói dối. Em cố bám vào niềm tin mong manh giả đối cố níu kéo lại những gì đã mất, thế mà ngay cả ớc muốn nhỏ nhoi cuối cùng này em cúng chẳng đ ợc nữa rồi.
Ngày x a mình yêu nhau, anh từng bảo em là vầng trăng của anh, vầng trăng không bao giờ nguyệt thực, nh tình yêu anh dành cho em mãi tròn đầy nh trăng m ời sáu.VậY
mà giờ đây. Ôi vầng trăng em đang nguyệt thực bởi một mặt trời trói lọi nào đó hay tình yêu của anh dành cho em nguyệt thực. Điều này anh hiểu hơn ai hết, phỉa không anh?
Đã đến lúc em phải đi đây, bởi ngoài kia trăng đang lên cao, trăng m ời sáu tròn vành vạnh sao em thấy méo mó đến khủng khiếp. ánh trăng dìu dịu ngày nào sao giờ đây em cảm thất nức nhối, chó chang. Em phải đi đây, mặc dù chẳng biết đi đâu để trốn ánh trăng mà bây giờ không còn của riên em nữa. Em cảm thấy cô đơn lạnh lẽo trong thế giới ánh trăng chứa đầy kỷ niệm ngày x a.
Anh, em không thể chờ anh nữa đâu, bởi vì em biết anh đến, em sẽ không đủ can đảm để ra đi. Em gửi lại cho anh niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà em đã chắt chiu từ những ngày tháng mới yêu nhau, chỉ xun giữ lại nỗi khổ đau cho riêng mình em mà thôi.
Anh hãy coi đây là lá th từ biệt anh và vĩnh biệt tình yêu của em. Em phải ra đi vì đó là con đ ờng duy nhất của em để vầng trăng em trong ký ức của anh không bao giờ nguyệt thực.
T |
ôi có cảm nghĩ bức th trên nói về mối tình của tôi khi x a. Tác giả cũng suy nghĩ, hành động giống nh tôi tr ớc đây đã từng ra đi và nhận lấy đau khổ cho riên mình. Không khóc lóc, van xin ng ời yêu quya trở lại, hoặc phá hạnh phú mới của ng ời mình yêu” Tác giả bức th này cũng rất đau khổ bởi: “Ngày x a mình yêu nhau, anh từng bảo em là vầng trăng của anh, vầng trăng không bao giờ nguyệt thực”. Nh ng thực tế lại đang bị nguyệt thực. Tác giả là một con ng ời đầy lòng vị tha, yêu chân thành, tha thiết, nh ng cũng rất tỉnh táo và can đảm vĩnh biệt mối tình, từ biệt ng ời yêu và không hề oán trách, chỉ mong muốn một điều duy nhất là “ để vầng trăng trong ký ức của anh không bao giờ nguyệt thực”.
Cầu mong vầng trăng kia đ ợc sáng mãi nh nó từng sáng. Nguyệt thực chỉ là một quãng thời gian ngắn ngủi rồi nó sẽ mất đi, sẽ tan đi cái bóng tối che khuất kia trả lại ánh sáng đích thực và vĩnh hằng của nó.
Bùi thị hải
] Hoàng thị hải anh
Kỷ niệm thành tên
Huế, ngày... tháng... năm...
Em vẫn thầm gọi tên anh trong nỗi nhớ mong cồn cào, khắc khoải, trong những chiều m a bay trên phố x a, nơi vẫn còn in dấu b ớc chân đôi mình. Vẫn biết trằng, tình yêu đầu đã trôi vào dĩ vãng,đã trở thành kỷ niệm ngày x a nhức nhối, không bao giờ có thể quya trở lại mà sao em vẫn hoài th ơng nhớ. Yêu th ơng ơi, còn đâu nữa lời ngọt ngào say đắm chiều m a, còn đâu nữa vòng tay ai ấm êm đêm trở gió, biết tìm đâu ánh mắt đắm đuối nhìn em cho lòng bồi hồi, thổn thức. Xa rồi phải không anh, xa thật rồi mà sao em vẫn còn th ơng nhớ hình bóng ng ời x a. Bởi vì đâu mà đôi lứa cách xa, để từ nay em cô đơn lầm lũi đi về... trong dòng lệ chát đắng tình đầu.
Anh có còn nhớ không, những buổi chiều thu mới đẹp làm sao, bầu trời trong trẻo quá, khí trời lành lạnh thoảng mờ hơi s ơng, không gian nh đ ợc bao bọc bởi nỗi buồn man mác của mùa thu và nhẹ nhàng u uẩn của cố đô yêu dấu. Ta bên nhau đi trên con đ ờng đong đầy kỷ niệm tình yêu, anh lúc nào cũng trầm tĩnh, còn em thì cứ huyên thuyên, hết chuyện nọ đến chuyện kia. Có lần em bảo rằng em rất thích loài hoa hoang dại ti-gôn, anh cốc đầu em bảo sao em ngốc thế, hoa ti-gôn t ợng tr ng cho tình yêu tan vỡ, cho trái tim tan nát. Nào khi ấy em có nghĩ gì sâu xa đâu, chỉ thấy mọi thứ xung quanh em đều rất đẹp vì nó đ ợc tình yêu nhuộm hồng.
Trái tim ơi, hãy để cho cuộc tình ngủ yên hãy để cho kỷ niệm trôi qua thật nhẹ nhàng, đừng khơi dậy dĩ vãng xót xa. Nhặt kỷ niệm gói vào trong nỗi nhớ, đừng thơng, đ ờng giận hờn. Nh ng làm sao ta có thể làm đ ợc điều đó, lý trí ơi, khi ta vẫn còn yêu lắm, nhớ lắm cuộc tình đầu tiên, khi hình bóng ng ời x a vẫn còn ngự trị trong trái tim ta. Ta vẫn thổn thức gọi tên anh trong những đêm dài không ngủ, lần dở từng trang nhật ký tình yêu mà kỷ niệm ùa về vây lấy nỗi buồn cô đơn, mất mát này.
Anh có còn nhớ buổi chiều bên bờ Hồ Tây em đọc cho anh bài thơ mà em thích nhất: “Hà nội vắng em”. Em có ngờ đâu bài thơ nh là một sự báo tr ớc định mệnh của cuộc tình mìn, để sau này khi tình yêu đã bay xa, em mới cảm thấy d vị đắng của bài thơ. Mỗi khi đọc lại bài thơ đó em cảm thấy nh có anh, hình nh không có anh bởi bây giờ em đã xa Hà Nội rồi, xa lắm rồi Hà Nội ơi.
Yêu dấu ơi, sao em gọi chỉ nghe vọng lại tiếng của chính mình. Tình yêu đã bay xa nên lời gọi đó đâu còn lời đáp lại, nó đã rơi vào khoảng trống h vô. Sự thất đã rõ ràng sao em không chấp nhận, hãy xem tình yêu ấy nh một bức tranh buồn và anh nh là một ảo ảnh trong đời mà thôi.
Tiếng còi tàu đã hú trong đêm thanh vắng, đ a em rời xa mảnh đất tình đầu, rời xa mối tình thơ dại của em. Em đã ra đi với nỗi buồn tê tá, với hành trang trĩu nặng nỗi buồn. Em ra đi mà không có anh đ a tiễn, để tâm hồn trống trải, nuối tiếc, xót xa.Dẫu biết rằng ng ời đã xa, tình đã qua, nh ng n ớc mắt em cứ tuôn chảy khóc cho mối tình đầu. Hà Nội ơi, nụ hôn đầu xin gửi lại cho Hồ Tây, kỷ niệm buồn gửi cho gió, cho mây, để cuộc tình sau vẹn tròn, đầy đặn.
Tình yêu đầu em đã trao cho anh với tất cả sự ngây thơ trong trắng tâm hồn ng ời con gái, với tất cả sự nồng cháy đam mê của một cuộc tình. Em không hề ân hận, nuối tiếc điều gì cả, em chi buồn cho số phận cuộc tình mình mà thôi. Em biết rằng, mình không phải là một nửa của anh đang tìm kiếm, em chỉ là một ngôi nhà bé nhỏ cho anh - ng ời lữ hành dừng chân trong đêm giông bão. Bây giờ giông bão ngoài kia đã yên và anh đã ra đi để lòng em ngập chìm trong bão tố. Thôi anh cứ đi đi, giông bão nào cũng sẽ qua đi, em sẽ chôn chặt mối tình đầu vào nơi sâu thẳm trái tim, cho em một lần đ ợc gọi kỷ niệm thành tên để tâm hồn em thanh thản, để mối tình ngủ yên mãi mãi. Ngủ đi nhé, tình yêu đầu tiên, ngủ ngon nhé, kỷ niệm xa.
Tình yêu đến đột ngột là tình
yêu lâu nguôi ngoai nhất.
La bruvèr
] Nguyễn thị hoa anh
Em đã nhầm lẫn thật
sao anh?
Quảng Ngãi, ngày... tháng... năm
Anh th ơng yêu!
Đêm đông Trời đổ m a nh không bao giờ dứt, tiếng m a rào rào cộng với tiếng côn trùng râm ran làm em càng thấm thía nỗi buồn, nỗi cô đơn của ng ời phụ nữ quá tuổi thanh xuân mà vẫn còn độc thân nh em.
Anh ơi, ớc gì anh hiểu đ ợc rằng em yêu anh và cần có anh bên cạnh biết chừng nào. Nh ng làm sao mà anh biết đ ợc, bởi vì những lá th viết cho anh là những lá th không bao giờ gửi. Em đã viết cho anh cả ngàn lần, em đã thầm gọi tên anh cả ngàn lần, em đã thầm gọi tên anh suốt bao ngày tháng qua nh ng em hiểu rằng tình yêu của em là một tình yêu đơn ph ơng, vô vọng.
Anh yêu! Hẳn anh đang sống hạnh phúc bên ng ời vợ hiền và những đứa con ngoan hẳn là anh chẳng cần biết gì ngoài sự vun vén cho hạnh phúc của gia đình mình, anh đâu biết rẳng có một ng ời con gái yêu anh từ ngày đầu gặp gỡ và luôn quan tâm đến cuộc sống của anh, chỉ là sự quan tâm thầm lặng kín đáo.
Em không biết là nên trách trái tim mình hay là trách trách sự tình cờ xui khiến em gặp anh, yêu anh và đau khổ.
Anh còn nhớ không anh? Làm sao anh nhớ đ ợc ngày chúng mình chỉ là những sinh viên trẻ mới ra tr ờng về nhận công tác ở ngôi tr ờng này. Ngày ấy, em là một co giáo trẻ hiền lành, nhút nhát và ch a biết thế nào là tình yêu. Ngày ấy, anh chị giáo viên ở trờng th ờng gép đôi chúng mình với nhau, em chỉ biết đỏ mặt thẹn thùng mà chẳng dám nhìn ai. Còn anh ? Ai bảo anh cứ c ời và lặng lẽ nhìn em? Ai bảo hay anh tình nguyện tháp tùng em trong những đợt tr ờng mình cắm trại hay đi chơi xa, ai bảo anh hát cho cả hội tr ờng nghe mà mắt cứ h ớng nhìn về phía em để mọi ng ời trêu ghẹo? Anh có biết rằng em hạnh phúc lắm không?
Từ đó hình bóng anh gắn liền với mọi sinh hoạt của em và em bắt đầu chờ đợi cái giờ phút anh nói “yêu em”, mình sẽ tay trong tay để em khóc trên vai anh và thì thầm trách: “em chờ anh lâu quá”. Nh ng thật bất hạnh cho em cái giờ phút đẹp đẽ và thiêng liêng ấy không bao giờ đến vì chẳng bao giờ anh nói cái điều mà mắt anh vẫn nói để em chờ, chờ mãi... cho đến một hôm bất ngờ anh dắt tay một cô gái và giới thiệu với mọi ng ời là ng ời yêu của anh. Em thật sự choáng váng tr ớc cái tin nh sét đánh ấy, đất trời nh sụp lở d ới chân em.
Em bỗng nghi ngờ đàn ông và không tin những cảm tính của mình, những tính hiệu em nhận đ ợc từ nơi anh chẳng phải là tình yêu đó ? Em đã nhầm lẫn thật sao anh?
Anh! Nếu anh biết đ ợc rằng ngày c ới của anh, em đội m a đi lang thang một mình trên phố nh một ng ời điên, n ớc m a và n ớc mắt quện vào nhau làm tái tê tim em.
Em t ởng t ợng nh mình có thể chết đi đ ợc nh ng rồi em vẫn sống, em cố gắng xoá đi hình bóng anh nh ng em đành bất lực. Sự tò mò và ghen tuông đã làm em âm thầm theo dõi mọi hoạt động của gia đình anh.
Những đứa con anh lần l ợt ra đời, em thất nó giống anh quá, em ớc gì chúng nó là con của em, em ớc gì đ ợc hôn đôi má phím của chúng. Em có lúc ớc gì anh chết đi để ng ời đàn bà kia cũng không sống bên anh nh em, có lúc em t ởng t ợng vợ anh là một ng ời đàn bà h đốn để anh đau khổ đến bên em mà thú nhận rằng: chỉ có em mới đem đến hạnh phúc mà thôi.
Nh ng em chợt tỉnh và thấy mình ích kỷ quá, độc ác quá. Không! Đó chỉ là những suy nghĩ nông nổi và nhất thời thôi, thật ra em cũng thực sự mong anh có hạnh phúc dù em khao khát đ ợc có anh...
M ời mấy năm qua em vẫn cứ tôn thờ tình yêu đơn ph ơng này, vẫn âm thầm lo lắng cho anh. Nhiều khi bất chợt em nghe tiếng anh ho, em băn khoăn: Không biết ng ời phụ nữ kia có biết bài thuốc hái lá trầu giã với muối cho anh ngậm không? Đôi khi nhìn anh mặc chiếc áo nhàu lên lớp, em thầm trách ng ời đàn bà kia sao nỡ thờ ơ mà không chăm sóc anh?
Em thực sự thấy mình vô duyên quá! Ước gì em vô t nh bao ng ời khác để khỏi buồn khỏi khổ nh bây giờ.
Anh! em biết không có quyền nói với anh tình yêu này, em không có quyền chiếm chỗ trong trái tim anh, em chỉ đ ợc phép dấu kín tình yêu của mình cho đến ngày mang theo vào lòng đất.
Lá th này cho anh cũng sẽ cùng chung số phận bao lá th tr ớc, nó sẽ đ ợc xếp vào một ngăn rất kín tận đáy r ơng và ngày mai đây sẽ theo em đi xa, em không còn đủ can đảm để sống mãi gần anh và nhìn thấy hạnh phúc hằng ngày anh lo vun đắp cho gia đình mình.
Em đã xin chuyển tr ờng, em biết sẽ có rất nhiều lời bàn tán về việc em ra đi, nh ng chắc chắn không ai biết đ ợc rằng em đã chạy trốn tình yêu, không còn gì có thể níu kéo em ở lại đây nữa.
Chúc anh ngàn lần hạnh phúc.
|
G |
||
|
|
||
|
|
|
|
iữa cuộc đời chen chúc ô hợp hôm nay, tình yêu da diết mà vô vọng, quằn quại mà âm thầm của chị, một mình yêu th ơng, một mình gào thét trong câm lặng, một mình nhớ nhung, một mình ghen tuông... lạ thay tình yêu đau đớn bế tắc ấy của chị lại khiến ta tin ở con ng ời và ở cuộc đời hơn. Đọc xong không thể nào không nghĩ: Quanh ta hàng ngày, giữa cuộc sống cứ xô bồ, rất có thể còn bao nhiêu ng ời sâu sắc tinh tế, phong phú, nhân hậu, đẹp đẽ, đáng kính, đáng yêu nh ng ời đàn bà kia, ta vẫn thấy, vẫn gặp, có thể vẫn quen biết, trò chuyện nữa... mà không hay. Và biết rằng ở đời còn có một con ng ời nh vậy, thì cũng đủ để cuộc đời này đáng sống quá rồi.
Nhà văn Nguyên Ngọc
] Nguyệt cầm
(Giải khuyến khích, đợt 2)
Để thêm một lần tuổi 17
(trích nhật ký)
Hà Nội, ngày... Tháng...năm...
Giờ này em đã ở một nơi xa lắm rồi. Nơi ấy không có anh. Mà không cái gia tài ít ỏi của em đã bao giờ có đôi mắt của anh, tiếng nói của anh đâu. Em là một ng ời lạnh lùng, mà vẫn thấy tội nghiệp mình. Anh không thể hiểu đ ợc đâu, chính em cũng không thể hiểu đ ợc mình từ khi biết anh. Em vẫn hay tàn nhẫn mà rồi thành dịu dàng, đa cảm. Điều đó là để cho anh, biết rằng mình anh thôi. Nh ng anh sẽ chẳng bao giờ biết đ ợc điều đó, nếu anh không tự biết. Chỉ duy nhất một đứa bạn gái của em biết đ ợc tất cả nh ng điều này. Anh có biết nó đã ngạc nhiên thế nào khi lần đầu tiên nó tìm thấy em yếu đuối thật sự trong những mảnh vỡ của vỏ bọc mà em đã cố tình tạo ra. Cái vỏ bọc kiêu căng, lạnh nhạt, bất cần và hoang phí. Em biết, em tàn nhẫn lắm, độc ác lắm. Nh ng cái bánh xe ấy tr ợt dài lắm. Nh ng, cứ mỗi đêm em lại ghi vào nhật ký về anh, lúc ấy, em hiền lành, tự ti nhút nhát và tội nghiệp làm sao. Em rất sợ mình bắt gặp mình lúc ấy. Sao lúc ấy n ớc mắt lại nhiều thế?
Em đã tự coi anh là một cái gì đó của em, và hôm nào cũng tìm anh trên con đ ờng dài dằng dặc mà hai đứa vẫn đi. Con đ ờng ấy bây giờ mới lắm, và chẳng cái gì trên đó có thể làm cho em yên bình nh đôi mắt của anh. Yên bình! ở nơi xa xôi này em thèm đ ợc điều ấy. Nh ng ở đây toàn những ng ời xa lạ. Không có anh, không có con đ ờng mà em vẫn thấy tim mình đập thình thịch và mặt thì đỏ ửng mỗi lần phóng vụt xe qua. ở nơi đây, em khôn lớn một mình, nh ng không thể yên bình. Vì nhớ. Thời gian cũ qua rồi. Viên thuốc ấy hình nh đã hết tác dụng. Em đã không thể quên đ ợc cái làm cho tuổi m ời bẩy của mình trở thành tội nghiệp.
Bây giờ em đã hai m ơi tuổi. Trong hai m ơi năm ấy, em có m ời bẩy năm khờ dại và ba năm khôn ngoan, khôn ngoan chỉ đủ để nhận ra mình khờ dại. Chỉ thế thôi.
Em tự tin vào nhật ký của mình: Mình yêu rồi. Mà chẳng biết là điều ấy là điều có thật không nữa. Yêu là nh em bây giờ ? Mà yêu ai? Một ng ời mà em không biết tên, không biết tính tình, sở thích, thậm chí, không biết em có là cái gì trong mắt anh không? Em vẫn biết em ngày ấy nhỏ bé, tầm th ờng, lại tự cho mình là sâu sắc. Rồi độc ác. Cái gì của mình cũng phá hỏng, cũng chóng chán rồi ngỏng cổ thèm muốn cái khác y nh một đứa trẻ con ba tuổi. Thật buồn c ời!
Anh có bao giờ tin vào những vì sao không? Cái tính sâu sắc của em bảo em không thể tin vào những linh vật nhỏ bé lấp lánh ấy đ ợc. Nh ng em lại đọc quá nhiều cổ tích, mà cổ tích thì lại có quá nhiều những điều không thể hiểu đ ợc. Nếu có một ngôi sao của em trên đó, em sẽ nuốt nó vào bụng, để không một ai có thể từ nó mà biết đ ợc điều bí mật khủng khiếp của em: Em yêu anh! Chắc ngôi sao nhỏ ấy cũng phải quya điên cuồng quanh một quĩ đạo mà chính nó không thể hiểu đ ợc. Còn ngôi sao của anh, thì lại dửng d ng đi theo cái vòng khổng lồ mà ngàn vạn ngôi sao khác đã đi và đang đi. Em sợ mọi ng ời biết điều bí mật ấy, khi mà anh vẫn ch a kịp biết em là ai.
Bạn em bảo: Sao mày không yêu ng ời khác đi, có thể sẽ tốt hơn. Yêu ng ời khác, chuyện đó chắc chắn sẽ dễ dàng nếu nh anh không phải là chuẩn mực, và cái chuẩn mực em không thể tìm thấy ở đâu. Em biết là mình rồi sẽ lấy chồng - cuộc đời là thế mà - nh ng em cũng biết là ng ời ấy, nếu không phải là anh thì cũng sẽ là hình bóng của anh. Ai bảo tuổi m ời bẩy của em là không sâu sắc.
Em đã viết rất nhiều th cho anh, hay đúng hơn cho mối tình cua mình, bởi vì sẽ không một lá th nào tới tay anh đâu, và cũng không có một ng ời thứ hai đọc chúng. Chúng là bí mật lớn nhất của em và là cái em mà một đứa hoang phí nh em biết giữ. Đừng trách em về tất cả những điều này.
...!
Hình nh em là đã bắt đầu yêu, hay gần nh thế, chỉ vì đôi mắt ấy rất giống anh. Anh biết không, em đã thực sự ngạc nhiên khi thấy mình nhớ một ng ời không phải là anh. Điều này mới chỉ mình em biết thôi. Và em cũng biết rằng lúc này mới chỉ cần anh đến, mọi cái mới mẻ ấy sẽ biến mất nh ch a từng có...
Vâng, vào lúc này, một cô gái hai m ơi tuổi khôn ngoan nh em sẵn sàng đặt tất cả những gì mình có vào bàn tay tạo hoá để sống thêm một lần tuổi m ời bẩy...
|
L |
|
|
|
|
|
|
|
iệu mình có thể cầm lòng đ ợc không nếu mình là “đối t ợng” của một bức th viết d ới dạng nhất ký mang tên “Để thêm một lần tuổi 17”, trong đó ng ời con gái, lạ thay, bộc lộ toàn bộ sự mãnh liệt tình yêu của mình, bằng cách thú nhận chân thành đến đau đớn tất cả sự yếu đuối vô vọng của mình. Một thủ thuật của tình yêu chăng? Không, một sự tự bóc hết mọi cái vỏ bề ngoài giả tạo và tự dâng hiến đến tận cùng.
Nhà văn Nguyễn ngọc
] Hoàng tranh
(Giải khuyến khích, đợt 3)
Em thắp d ới trăng một
nén h ơng...
(Trích nhật ký)
Yên bái, ngày...tháng...năm...
Đêm nay trăng khuyết, đêm kỷ niệm của chúng mình. Cho đến bây giờ em chẳng hiểu vì sao giữa hai chúng ta lại có một sợi dây tình cảm thiêng liêng đến lạ kỳ.
Anh có còn nhớ không? Chuyện bắt đầu từ một đêm trăng. Hôm ấy là đầu tháng, em
đọc cho anh nghe bài thơ mình viết về trăng. Em tiếc cho vầng trăng đẹp nh ng cô đơn giữa trăng trời xa. Trăng tròn rồi lại khuyết theo thời gian. Trách ai đem trăng thả giữa trời để đêm đêm vầng trăng chứng kiến bao lời hẹn thề của đôi lứa yêu nhau. Ng ời ta m ợn vẻ đẹp dịu dàng lung linh huyền ảo của vầng trăng để thế cho tình yêu đ ợc mãi mãi trong sáng đẹp đẽ nh thế. Vầng trăng bỗng trở lên linh thiêng trong tình yêu. Trăng không bao giờ có tuổi cũng nh tình yêu sống mãi với thời gian. Nghe song bài thơ ấy, anh chỉ mỉm c ời ng ớc nhìn lên vầng trăng xanh. Hôm sau đúng là vào ngày 8-3, anh cài vào bình hoa trong phòng em bài thơ nhỏ:
...chẳng phải vô tình đâu em
Trăng đầy, khuyết vẫn trăng vàng xứ sở
Cánh cửa mở cho ng ời chờ đón gió
Bao nhiêu năm dù anh có đi xa”
Bài thơ giản dị, mộc mạc ấy đã khiến em bồi hồi xúc động. Trái tim em mách bảo em rằng đó là lời đẹp nhất của tình yêu. Vâng! Vầng trăng, khuyết theo thời gian là vầng trăng của quê h ơng chúng mình. Nó thân thuộc gần gũi, nó gắn bó với tình cảm của hai chúng ta. Một tình yêu sẽ lớn lên thêm nhờ một tình yêu nơi anh nh đón nhận cơn gió ngọt ngào của thiên nhiên. Lời hẹn thề giản dị ở cuối bài thơ rất tự nhiên, chân thật. Nó đã đ ợc vầng trăng chứng kiến. Đêm ấy em đã thức trọn với “vầng trăng viên mãn” của lòng mình. Anh đi xa. Vâng! Anh sẽ đi xa, em tự hứa với lòng mình sẽ mãi mãi yêu anh nh yêu vầng trăng xứ sở. Em nguyện làm vầng trăng xứ sở. Em nguyện làm vầng trăng nhỏ đem tình yêu chắn luồng bão tố cho anh đ ợc bình yên. Mỗi đêm trăng sáng em nhớ anh biết chừng nào. Anh đã trở thành niềm tin yêu khát vọng của em, là quầng sáng dịu dàng lấp lánh trong em.
Cho đến một ngày, trăng đầu đông ảo mờ s ơng khói, cái lạnh thấm đẫm không gian, trăng gầy guộc, bồng bệnh khi gió mùa đông bắc
Nguyễn Đức Tuấn @ 16:20 26/07/2010
Số lượt xem: 1095
- Những Bức Thư Tình Hay Nhất Thế Giới (08/01/10)
- 10 khuyến cáo phòng chống cúm A(H1N1) (19/10/09)
- Hãy canh chừng thiếu nữ (02/10/09)
- Tên của khí trời (02/10/09)
- Ai là Triệu phú v1.3.0.0 - Thử tài kiến thức của bạn (20/09/09)
Các ý kiến mới nhất